In search of something? Do it now!

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Chủ trương mới?

Hôm qua đọc được tin, ngoài Đà Nẵng có cô giáo bị thu hồi đất với giá đền bù là 3000 VND/ m2, nhấn mạnh là 3000 VND chứ không phải USD nhé. Đến chị Dậu cũng không nhịn nổi nếu gặp trường hợp này, à dù gì cũng là thân phụ nữ nên khó mà làm 1 Đoàn Văn Vươn khác, nên cô đành đi kiện. Kết quả: cô bị cho thôi dạy. Hiệu trưởng bảo rằng "làm theo chỉ đạo của phòng GD-ĐT", còn ông Phước trưởng phòng GD-ĐT cho là “làm ảnh hưởng đến ngành giáo dục". Theo ông Phước, với tư cách là một giáo viên, một đảng viên lẽ ra cô Hậu phải chấp hành chủ trương, đường lối, đằng này cô khiếu kiện UBND huyện hoài. Xin lỗi, thế ra đảng mình có chủ trương bồi thường đất thu hồi cho dân với giá 3000 VND/ m2 à??? Xin phép được ị vào chủ trương này phát... Còn nếu các ông ấy tự "sáng tạo" ra cái chủ trương này, khép vào khung nào cho phù hợp giờ?

 http://www.thanhnien.com.vn/pages/20121211/mot-met-vuong-dat-bang-mot-qua-trung-ga.aspx


Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012

Cánh tay nữ sinh và sự vô cảm của cánh tài xế

 3/12/2012 10:30
  “Chiếc xe tải nặng hàng chục tấn án ngữ giữa ngã tư. Dưới bánh xe, đứa con gái nằm sấp. Một tay bị bánh xe đè chặt. Tay còn lại nó quơ lên, quơ xuống... Hình ảnh đó có lẽ nó sẽ ám ảnh tôi suốt đời”.


Bà Huỳnh Ngọc Mai (60 tuổi), chủ quán tạp hóa ngay góc ngã tư Phan Văn Hớn – Dương Công Khi (xã Xuân Thới Thượng, H. Hóc Môn, TP.HCM) đã thốt lên như thế sau vụ tai nạn thương tâm với 2 nữ sinh.

Sự vô cảm khó tin
“Buổi trưa 1/12 quán vắng. Tôi ngồi ngóng ra phía ngã tư. Đường cũng vắng. Một chiếc xe tải lớn chở đầy hàng lao tới với tốc độ khá nhanh trên đường Dương Công Khi. Trong khi đó, trên đường Phan Văn Hớn lác đác vài chiếc xe máy vượt qua. Bỗng tôi nghe một tiếng “bụp” khô khốc. Nhìn lại giữa ngã tư chiếc xe tải nặng đã dừng lại... 

Tôi nhìn lại nghe tiếng kêu rất thảm thiết: “Cứu con, cứu con”. Định thần, dưới bánh xe một bé gái đang quằn quại. Toàn thân bé nằm trên mặt đường. Bé nằm sấp, một tay của bé bị đè chặt dưới bánh trước. Mặt bé tím đen và một ít máu từ đỉnh đầu chảy xuống. Bé gào lên khi thấy tôi: “Con đau quá bà ơi, bà cứu con”. Nhìn lên cabin, anh tài xế vẫn còn đó. Tôi quát: “Anh lui xe ra một chút, tay con bé đang bị kẹt dưới bánh kìa” - bà đau đớn kể lại.

Mọi người bắt đầu chạy đến càng lúc càng đông. Tài xế hốt hoảng mở cửa xe chạy thục mạng và biến mất. Tại hiện trường, cháu bé vẫn rên la thảm thiết. Chiếc xe hàng chục tấn đè lên cánh tay.

Hiện trường nơi xảy ra tai nạn. Biển cấm xe trên 9 tấn trên đường Dương Công Khi nhưng không cấm được tài xế lái xe 38 tấn chạy vào..
Trong khi đó, dưới gầm xe, bạn của bé đã tắt thở. Trên thi thể, vết bánh xe cán qua người còn in hằn trên áo…Bên ngoài, chiếc xe gắn máy nằm chỏng chơ.
 
Bà Mai kể tiếp, lúc này chiếc xe buýt tuyến đường Bến Thành – Xuân Thới Thượng ngang qua. Lơ xe nhảy xuống dẹp đường cho xe buýt vượt qua giao lộ. Bà năn nỉ anh lơ xe, nói với tài xế giúp giùm chạy chiếc xe tải lùi một chút để rút cánh tay đứa bé. Anh lơ xe trao đổi với bác tài. Một cái lắc đầu rồi chiếc xe vụt mất.
 
Sau xe buýt, bất cứ xe nào trờ đến bà cũng năn nỉ các các tài mở lượng từ tâm. Nhưng ai cũng lắc đầu. 

"Có thể những người tôi năn nỉ giúp, họ không có khả năng điều khiển một chiếc xe tải nặng. Nhưng cũng rất có thể họ sợ liên lụy mặc dù tôi và nhiều người dân nơi đây đều cam kết sẽ là chứng nhân cho nghĩa cử này..." - bà Mai nhớ lại. 

Cánh tay hai lần bị cán
"Tôi vô cùng thất vọng và hoang mang. Không lẽ cứ để bé gái này chịu đau đớn đến tột cùng như thế sao. Bé khóc, bé rên la, bé van xin đã làm nhiều người chứng kiến xót xa. Thế nhưng ai cũng đành lòng vì trong số những người dân nơi đây được mấy ai biết điều khiển xe tải nặng?".

Gần một giờ trôi qua. Bé dường như đã cạn nước mắt. Đôi mắt bé thẫn thờ ngây dại. Cái đau đớn đã lên đến đỉnh điểm.
Bà Huỳnh Ngọc Mai kể lại diễn biến tai nạn

Phúc thay, cánh cửa cabin xe mở ra. Một người đàn ông trung niên nhảy lên ngồi vào ghế tài xế. Chìa khóa vẫn còn trên xe. Tiếng máy khởi động vang lên.

Bên dưới mọi người đã dãn ra. Tiếng cài số một cách khó khăn khiến nhiều người thót tim. Rồi cũng vào được số. Người đàn ông thò đầu ra ngoài cửa nhìn ra sau. Bên dưới một vài người ra hiệu cho xe lui. Bánh xe chuyển động. 

Chỉ cần một chút thôi, vài chục cm cũng đủ để rút cánh tay bé ra. Cánh tay bé đã rời khỏi bánh xe. Mọi người chưa kịp vào kéo bé thì một sự cố không may xảy ra. Chiếc xe lại chồm về vị trí cũ. Tiếng la thất thanh của bé vang lên. Tay bé bị cán một lần nữa. Bé ngất đi trong giây lát.

“Lui lại đi. Lui lại đi”, mọi người hét vang. Cũng may người đàn ông ngồi trên cabin vẫn đủ bình tĩnh tiếp tục cho xe lui lại. Lần này xa hơn để đề phòng xe trờ tới và mọi người cũng có... “kinh nghiệm” hơn, rút bé ra ngay khi xe vừa lui.

Rất đông người bu vào quanh bé. Áo quần bé đầy vết bùn đất dầu mỡ, tóc rối bời. Cô bé ngất lịm trong vòng tay của bà con. Cánh tay bị bánh xe cán qua đẫm máu.

CSGT vẫn chưa đến hiện trường. Mọi người dân ở đây đã làm tốt công việc cứu người với tất cả tấm lòng nhân hậu. 

Người đàn ông lùi chiếc xe tải đã lẫn vào đám đông. Không ai biết ông là ai vì ông vốn không phải là người địa phương. Một nghĩa cử rất đáng được vinh danh, trong khi tất cả những người đang ngồi trước tay lái ngang qua đây không ai làm được...

Đường 9 tấn xe 38 tấn vẫn lưu thông
Bà con nơi đây cho biết thêm, sau khi đưa được bé ra, một người thợ sửa xe gần đó đã lấy xe gắn máy chuyển cháu bé vào cấp cứu ở phòng khám đa khoa gần đó. Tại đây, bé được chuyển ngay về bệnh viện 115.

Anh Nguyễn Văn Tàu, người đưa bé Ngân đi cấp cứu.
Người thợ sửa xe là anh Nguyễn Văn Tàu, 29 tuổi. Nơi anh làm việc chỉ cách hiện trường vài trăm mét. Anh kể: Lúc đó không một xe nào chịu dừng lại để đưa nạn nhân đi cấp cúu. Tôi cùng một người bạn lấy xe máy chuyển em đến phòng khám. 
 
Tại đây, em nhờ tôi gọi điện báo cho gia đình và khi mẹ em có mặt tôi mới ra về. Nhìn bàn tay em lúc đó ai không khỏi rùng mình…

Hai nạn nhân được xác định là Lê Thị Nhật Phương và Nguyễn Tăng Thanh Ngân. Cả hai em đều là học sinh giỏi lớp 10 của trường PTTH Phạm Văn Sáng. Em Phương đã tử vong và em Ngân hiện đang điều trị tích cực tại khoa chấn thương chỉnh hình bệnh viện 115.

Tang lễ bé Phương
Tiếp xúc với thân nhân, được biết hai em đang học phụ đạo để dự thi học sinh giỏi môn văn cấp thành phố. Trong giờ nghỉ trưa, hai em đã mượn xe của thầy để đi ăn trưa và sau đó đã gặp nạn.

Anh Trần Đức Bình, dượng rể của em Phương cho biết, đường Dương Công Khi chỉ cho phép xe có trọng tải dưới 9 tấn.  
"Chiếc xe gây tai nạn lại có tải trọng đến 38 tấn vượt nhiều lần cho phép. Giá như tài xế tuân thủ luật giao thông thì cái chết của cháu tôi đã không xảy ra..." - anh Bình nói.
Trần Chánh Nghĩa

http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/99390/canh-tay-nu-sinh-va-su-vo-cam-cua-canh-tai-xe.html

Comment from me: CLGT? Cả giờ đồng hồ sau tai nạn vẫn chưa thấy CSGT hay bất cứ nhà chức trách nào đến, là do họ quá bận hay do dân không thông báo? Rồi xe 38 tấn đi vào đường cấm xe trên 9 tấn? Tài xế gây tai nạn rồi tháo thân, bỏ mặc nạn nhân? Bác tài xe bus thì lắc đầu rồi chạy mất? Chưa kể đến thái độ của người dân nữa... Ôi tôi đang ở thiên đường đây sao.....

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

Thư gà gửi cho vịt - Lê Hoàng

Vịt thân mến!
Tớ đã nhận được thư của cậu tuần trước. Trong thư, cậu bày tỏ lo ngại một cách sâu sắc, chân thành về vấn nạn gà nhập lậu và cậu thắc mắc tại sao con người lại thích bỏ vào mồm thứ thịt gà kém chất lượng đó, dù nó dai, nó không thơm và không bảo đảm an toàn.

Vịt ơi!
Chả cần phải thông minh học thức gì cũng biết thịt gà lậu kém xa gà ta. Ưu điểm duy nhất của chúng là rẻ tiền.
Cả tớ và cậu đều nhất trí một cách không chút nghi ngờ rằng loài người thật vĩ đại. Nhưng điều kỳ lạ nằm ở chỗ họ luôn có nhiều lý do chính đáng để chết, nhưng thỉnh thoảng họ lại chết vì ham rẻ.

 Minh họa: DAD
 
Có thể nói một cách không ngoa, vịt ạ, ham rẻ là nhược điểm lớn nhất của nhân loại, có thể, nhân loại sẽ đời đời, sẽ mãi mãi còn mắc nhược điểm đó, bất chấp thực tế vì ham rẻ, họ có thể phải trả giá rất đắt.
Rõ ràng gà nhập lậu hoàn toàn là thứ gà vớ vẩn, khả nghi, gà lỗi. Chúng có hình thức xấu xí, có hành vi gian trá và hơn hết, có lý lịch thiếu rõ ràng. Phần lớn chúng không xuất thân từ những gia đình hay những chuồng trại có giáo dục.
Gà nhập lậu cũng vào nồi theo những con đường cực kỳ khả nghi. Chúng đi theo các đoàn xe chui rúc, các hành lý tạm bợ và các chủ nhân có tâm hồn phức tạp. Bỏ chúng vào mồm là bỏ theo rất nhiều nguy cơ về dịch bệnh, về an toàn thực phẩm và về dinh dưỡng.
Thế mà chỉ vì ham rẻ, thích rẻ và khoái rẻ, nhiều người vẫn dung túng, chứa chấp hoặc tiêu thụ bọn gà này.

Vì sao thế?
Vịt thân mến!
Kết tội người rất dễ (kết tội gà vịt còn dễ hơn). Nhưng chúng ta hãy tỉnh táo, xem xét do đâu người lại thích thịt gà lậu, lại thiếu nhận thức và trách nhiệm với hai ta và với chính bản thân họ đến thế.
Theo tớ, cũng do người khổ quá vịt ạ!
Chúng ta hay nhìn người một cách ngưỡng mộ, thấy họ dân chủ và sáng tạo ra biết bao nhiêu điều cao quý, vĩ đại mà quên rằng phần lớn người đều bình thường, thậm chí, tầm thường.
Phần lớn người suốt ngày chỉ loay hoay với cơm ăn, áo mặc, tiền nhà, tiền điện nước, tiền học phí cho con và tiền chợ búa. Họ không phát minh ra cái gì, không xả thân cho cái gì và không lưu truyền gì cho sử sách. Nhưng chả lẽ vì vậy mà họ đáng giận?
Họ đã, đang và sẽ còn ham rẻ. Họ luôn luôn có một mục đích cháy bỏng, nhưng than ôi, chính đáng là từ một số tiền tối thiểu mua được một số lượng vật phẩm tối đa.
Do đó, họ không ngần ngại xơi thịt gà lậu. Dù nó có dai, dù nó chưa qua kiểm dịch và lý lịch nó không rõ ràng nhưng hễ nó rẻ hơn (mà than ôi, rẻ hơn thật) là họ sẵn sàng chấp nhận.
Mà chả phải gà, trước đây họ đã tiêu thụ nhiều thứ lậu khác. Rượu lậu, thuốc lá lậu, ti vi lậu, nồi cơm điện lậu... Đừng ngạc nhiên, cũng đừng kinh hoàng khi có ngày họ dùng tới sâu bọ lậu, khăn lau nhà lậu hoặc tăm xỉa răng lậu.
Bởi do áp lực ham rẻ, một thứ áp lực rất tự nhiên, người sẽ còn bỏ qua nhiều tiêu chuẩn do chính họ đặt ra, hoặc họ biết rất rõ. Kết tội người thì dễ, và vịt thân mến, cậu đã kết tội. Nhưng thông cảm với người mới khó làm sao.
Tớ cam đoan, tớ sẵn sàng đánh cược, nếu cậu có cơ hội thành người, cậu sẽ có lúc nào đó, trong hoàn cảnh nào đó, dùng một sản phẩm nhập lậu nào đó. Cậu không thoát được đâu, nếu cậu nghèo. Mà người xuất thân từ vịt thì nghèo là cái chắc.
Hãy chuẩn bị tư thế và tư tưởng cho tình hình xấu nhất. Chả có gì bảo đảm sau nhập lậu gà, không có phong trào nhập lậu vịt. Rồi có khi còn nhập lậu cả châu chấu, cả cào cào, cả dế mèn ấy chứ.
Cậu đừng quá lo lắng. Cậu phải biết rằng gà vịt chúng mình dù có lo lắng bao nhiêu cũng không bằng con người. Con người ngoài lo lắng cho miếng ăn còn lo lắng cho ca nhạc, cho giáo dục, cho đến tai nạn giao thông, đến kẹt xe hoặc lộ hàng. Vịt đừng bức xúc quá và đừng cho tâm trạng của mình là quan trọng nhất.
Dù sao, tớ cũng rất cám ơn những quan tâm của cậu. Tình cảm giữa gà và vịt là tình cảm lâu bền, đã qua thử thách, mãi mãi cần giữ gìn và trân trọng. Cậu hãy tin rằng, dù có bao nhiêu gà lậu, gà ta vẫn giữ được phẩm chất và đạo đức, vẫn có một nhân cách sáng ngời.

Xiết chặt tay cậu.
Trần Gà 
Lê Hoàng

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20121202/thu-ga-gui-cho-vit.aspx


Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

TNO bị chặn???

Bữa nay vào trang tin online của báo Thanh Niên đọc về vụ cấp CMND mới đang um sùm hổm rày, và thấy thế này


Để ý chỗ mũi tên đỏ nhé, do mình cài AnonymoX cho Firefox để vượt các trang bị chặn, cái dòng đó màu đỏ là mình đang disable cho trang TNO (không vượt), click Try Again/ F5/ Ctrl+R gần chục lần vẫn thế nên không thể do load không được, giờ mình thử enable nó lên (vượt) thì kết quả là


Giải thích thế nào về vấn đề này bi giờ??? Do TNO đăng tin "nhạy cảm" nên bị block? Do TNO đã bị "hắt hủi" thậm chí "hất cẳng" nên bị liệt vào black list? Có ai biết vụ này giải thích giùm cái!
Bài báo đó ở đây: http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120923/dung-nen-lang-phi-va-gay-phien-ha-cho-dan.aspx
Mình đã nhanh chân chụp lại bài báo này rồi ;))

Update 27/09: TNO đã vào bình thường, có lẽ chỉ là 1 cơn say nắng nhẹ, mà cũng có thể chỉ mới là khởi đầu ;))