Đầu năm con rắn, nhân chuyện đọc 1 số điều chướng mắt trên các báo & "cờ lốc" nên nổi hứng muốn quệt vài đường bút. Ai lỡ lạc chân vào đây mà thấy khó chịu vui lòng quay gót ngà, đừng làm mất đi không khí ngày xuân!
Chuyện rằng, sau khi đọc bài về triển lãm Chợ sức khỏe, tui lại ước, ước 1 ngày đẹp trời có 1 ông nào đấy phát biểu giữa nghị trường, đại để "tui đi nước ngoài rồi, ở bển người ta cho mỗi bệnh nhân nằm 1 giường thôi. Với quyết tâm chính trị, tui đề nghị...."
Chuyện rằng, sau khi đọc bài về chuyện đau lòng như Đem "ngọc" đổi gạo chẳng hạn, tui lại ước, ước chi nước mình đừng thèm đứng top xuất khẩu gạo nữa. Đứng top làm chi trong khi con dân đói kém đến nhường ấy, thiếu thốn ngay ở cái mặt hàng xuất khủng ấy.
Chuyện rằng, sau khi đọc mấy vụ "only in Vietnam", kiểu gí súng đập chết gà chẳng hạn, tui ước thêm rằng, ma quỷ là có thật, để những con gà chết oan này trở lại tìm bọn "đày tớ của dân" ấy...
.....
Chuyện rằng, sau 1 thời gian tối mắt với bài vở, việc nhà nên không có thời gian vào blog hay xem báo online, vô tình nhận ra rằng, đó cũng là khoảng thời gian "cảm thấy" yên bình. Không án oan, không cưỡng chế, không nước mắt, không bất công.... Hết tết, tạm có thời gian rảnh nên vào blog tiếp, lại khui ra vô vàn những thứ mới nữa, lại ước rằng..... Ước gì bây giờ? Thôi thì ước rằng, mình sống ở 1 đất nước bình thường thôi, không cần "IQ cao", "lãnh đạo sáng suốt", "đỉnh cao trí tuệ"... gì hết ráo, chỉ cần dân không phải đem "ngọc" đổi gạo, học sịnh không phải "sáng tạo đu dây" qua sông đến trường, "ông chủ" không bị móc túi trắng trợn bởi các "đày tớ", người dân chống đối hành động xâm phạm của ngoại bang thì không bị bắt-đánh-nhốt...
Viết đến đây thì ngao ngán quá rồi. Chao ôi, thiên đường là đây sao, khi những điều cơ bản như thế mà vẫn phải ước, và mãi chỉ là "ước" thôi sao...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét